~*~ LÃO CÔNG CỦA TA THỰC TRẺ TUỔI ~*~ PART 5


Chương 2.03

“Ngươi đừng nói ngang ngược thế chứ, giống như ông già 80, ngươi cũng chỉ mới 25 tuổi a, so với những tên kia còn rất trẻ mà không phải sao?” Nàng cười nói.

“Tuy rằng ta mới 25 tuổi nhưng đã có đến 8 năm kinh nghiệm rồi, tại đây còn là số một số hai  nổi tiếng có ảnh hưởng. Công việc không phải dùng tuổi để định cao thấp mà là lấy năng lực cùng kinh nghiệm để nói chuyện.”

Quan Chi Yên đồng ý với cách nói của hắn, càng hiểu được hắn thật sự là có cái tư cách “Cậy già lên mặt”.

Tề Sóc tuy rằng mới 25 tuổi, nhưng bởi vì lúc còn ở trường có biểu hiện rất tốt, cho nên sớm đã bị giáo sư tóm được, cũng thường góp công sức cho đàn anh đàn chị, cho nên từ lúc hắn chính thức có học vị, cũng đã nổi tiếng rồi, làm cho rất nhiều nơi nổi tiếng muốn kéo hắn về làm cho mình.

Mà khi hắn ở Đài Loan sau khi tốt nghiệp liền 1 mình mở 1 văn phòng tư làm việc, cho dù lúc ấy hắn vẫn còn trẻ chỉ mới 20 tuổi, năng lực chưa bao giờ bị nghi ngờ, vì thế phòng làm việc nho nhỏ của hắn lúc nào cũng đông như trẩy hội, công việc làm mãi mà vẫn không hết được.

Suy cho cùng, Tề Sóc không chỉ tuấn tú lại trẻ tuổi, hắn thông minh lại còn có tiền, so với tiêu chuẩn lão công của các nàng Thi Ánh Điệp thực giống nhau, nàng từ lúc nào nghiễm nhiên đem hắn trở thành lão công rồi không?

Lão công nha……Quan Chi Yên không tự chủ được gục đầu cười khổ. Nàng thật sự không nên làm cho mình suy nghĩ đến chuyện này, không nên nghĩ nữa.

“Nếu không đi làm, ngươi tính đi đâu?” Nàng hỏi.

“Thế ngươi muốn đi chỗ nào?” Tề Sóc nhìn nàng hỏi ngược.

“Không biết, có lẽ đi dạo phố, ta đã muốn từ lâu rồi được hưởng ngày nghỉ để đi dạo phố.” Nàng nhún vai nói.

“Tốt, ta đi cùng ngươi.”

Nàng sửng sốt 1 chút “Bồi nữ nhân đi dạo phố là chuyện rất ưa nhàm chán, ta thấy ngươi vẫn là nên đi làm chuyện ngươi muốn làm, không cần theo giúp ta đi dạo à, ta sợ ngươi sẽ nhàm chán đến chết đó.”

“Ta sẽ không.”

“Nhưng……”

“Ta muốn đi cùng ngươi.” Ánh mắt kiên định của hắn ngắt lời nàng.

Hắn đã nói như vậy, nàng còn có thể nói gì hơn đây?

“Thế, cũng được.”

Lúc tâm trạng buồn chán mà đi dạo phố tuyệt đối như đau khổ tra tấn mà, hơn nữa bên cạnh còn có 1 người quan sát thật kỹ nhất nhất cử động của mình.

Quan Chi Yên rất hối hận tại sao chính mình lại nói muốn đi dạo phố, đáng ra nàng phải nói là muốn đi công viên trò chơi mới đúng,  sau đó chơi 1 trăm lần trò rơi tự do, trực tiếp đem chính mình dọa cho đau tim đến chết, thế là hết chuyện.

“Cẩn thận!”

Thân người đột nhiên bị hắn giữ chặt lại, nàng ngước đầu khó hiểu nhìn hắn.

“Ngươi suýt nữa là đụng vào ghế rồi kìa.”

Nàng mờ mịt quay đầu, chỉ thấy đầu gối nàng cách cái ghế kia chưa đến 10 cm nữa, tại sao nàng lại có thể hoàn toàn không chú ý đến nó ở phía trước chứ?

“Ngươi đang suy nghĩ gì vậy, vì sao đi cả quãng rồi mà cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, ngươi thật sự muốn đi dạo phố sao?” Tề Sóc hỏi.

Nàng im im không nói, trầm mặc 1 chút sau đó lắc đầu “Không đi nữa, ta muốn về nhà.”

“Tốt, nhưng trước khi về nhà có thể đi với ta đến chỗ này được không?” Hắn có chút đăm chiêu nhìn nàng.

Nàng gật đầu.

Tề Sóc nắm tay nàng vòng ngược lại, mặc kệ cho hắn tùy ý dẫn đi, không chút tò mò hỏi hắn muốn đưa nàng đi đâu. Đến khi cửa hàng Vàng Bạc Đá Quý quốc tế nổi tiểng hiện ra trước mặt nàng, còn hắn thì vẫn nắm tay nàng hướng thẳng cửa lớn bước tới , nàng mới hoàn hồn lên tiếng.

“Ngươi muốn vào đây?” Nàng hồ nghi hỏi.

Hắn nhướng mày, liếc qua cửa hàng trước mặt sau đó quay lại nhìn nàng biểu hiện “Ta nghĩ ngươi hẳn phải biết”

Nàng không biết nha, nàng làm sao có thể sẽ biết? Ngày Valentine, sinh nhật nàng, lần đầu tiên hôn nhau, lần đầu tiên thân mật, lần đầu tiên cầm tay, tất cả những ngày kỷ niệm đó đều đã qua lâu rồi a, vậy hắn còn có lý do gì muốn đến chỗ này?

Muốn mua quà cho người thân hay bạn bè sao? Nếu nàng nhớ không lầm thì sinh nhật của bác gái còn rất lâu mới tới, bác trai thích đánh golf, lễ vật tốt nhất chính là bộ gậy golf a, tại sao hắn lại tới cửa hàng này mua quà chứ? Vậy là cho bạn bè? Sắp tới có bằng hữu làm đám cưới hay khách hàng có con tròn đầy tháng sao?

Vấn đề là nàng chưa hề nghe hắn nói tới, những chuyện này hắn thường giao cho nàng thu xếp không phải sao? Đã như vậy thì rốt cuộc vì sao hắn lại muốn dẫn nàng đến chỗ này, muốn mua cái gì chứ?

“Ngươi muốn mua cái gì sao?” Quan Chi Yên nhíu mày hỏi, bắt bản thân không nghĩ đến những chuyện hoang đường không có khả năng đó.

“Nhẫn.”

Hai mắt nàng trợn to nhìn hắn, hoàn toàn không nghĩ đến một đáp án như vậy.

Nhẫn? Hắn mua nhẫn tặng ai? Không có khả năng là muốn đưa cho nàng, hắn đã từng nói muốn nàng đợi 5 năm nữa không phải sao? Vậy rốt cuộc hắn mua nhẫn là……

“Tại sao đột nhiên lại muốn đi mua nhẫn?” Nàng hỏi, đem câu “Ngươi muốn tặng cho ai” nuốt lại.

“Ngươi không phải nói muốn kết hôn sao? Kết hôn thì cần có nhẫn.” Hắn nhìn nàng, khóe miệng khẽ nhếch.

Nàng không nghĩ là……Không, là nàng không dám tưởng tượng đến điều này. Quan Chi Yên ngạc nhiên trừng mắt nhìn hắn, đầu đột nhiên bị chia làm 2 nửa, 1 nửa mừng rỡ như điên, 1 nửa cứng ngắc như đá.

Cái này là thật sao? Cái gì đã thay đổi quyết định của hắn, không phải là hắn muốn nàng đợi 5 năm sao? Vì sao đột nhiên quyết định muốn kết hôn, là đồng tình với nàng sao? Không phải hắn nghĩ nàng mất việc là vì hắn?

Cảm giác mừng rỡ kia dần giảm đi, tất cả chỉ còn là sự chua sót và cười thảm a.

“Đó là ta nói giỡn lung tung thôi, ngươi tưởng thật sao?” Nàng nhếch miệng cười nói.

Sắc mặt Tề Sóc trầm xuống, đột nhiên nheo mắt lại, ánh mắt nghiêm túc nhin nàng chằm chằm.

“Nói giỡn?” Hắn lên giọng hỏi.

“Đương nhiên, ngươi đã biết ta đối với việc kết hôn đều không có hứng thú, nếu thật muốn kết hôn thì từ lúc đầu ngươi mở lời cầu hôn ta đã đồng ý rồi.” Nàng gật đầu, tránh đi ánh mắt của hắn, thuận tiện cho hắn biết sẽ không ép buộc hắn phải lấy nàng, muốn hắn cứ yên tâm.

“Ý ngươi là lại không nghĩ đến chuyện kết hôn?” Cảm xúc của hắn bắt đầu cuồng bạo, lên giọng hỏi lại.

“Không phải <lại> không nghĩ mà là chưa nghĩ đến. Không phải ngày đó ta nói đó là lời nói chơi hay sao? Ngươi đừng tưởng thật chứ. Chúng ta về nhà đi,lâu lắm không đi dạo phố, giờ mới đi có 1 chút mà chân ta đã có cảm giác rã rời, mỏi quá đi a.”

“Nói lại lần nữa coi.”

“Cái gì? Chân của ta có cảm giác rã rời?”

“Không phải lại không nghĩ.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn nàng nói.

“Nha. Không phải lại không nghĩ, là chưa nghĩ đến. Ta nói thật.”

“Ngươi nói thật!” Tề Sóc cắn răng thốt ra, nắm lấy bả vai nàng mà đứng vững, thiếu chút bị nàng làm cho tức chết.

Không nghĩ đến việc kết hôn lại cùng hắn quen nhau, không nghĩ tới muốn kết hôn lại cùng hắn dây dưa, không muốn kết hôn lại còn mở miệng nói muốn kết hôn, sau đó không làm hắn tức giận đến mức thiếu chút nội thương, thiếu chút muốn nổi điên sao? Nàng cũng dám nói hiện tại nàng chưa nghĩ đến việc kết hôn, còn nói đó là sự thật, nàng là muốn làm hắn tức điên lên có phải không?

“Ngươi sao lại tức giận như thế?” Quan Chi Yên cẩn thận hỏi. Nàng nói như thế không phải là thuận theo ý của hắn sao? Hẳn là hắn phải cảm thấy cao hứng chứ? Vậy tại sao mới đó đã biến thành bạo long rồi?

“Tại sao ta tức giận?” Hắn tiếp tục trừng mắt nhìn nàng gào rít.

Quan Chi Yên không khỏi nhăn mặt nhăn mày, hoàn toàn không hiểu tại sao hắn lại như thế.

“Ngươi bị làm sao vậy, Sóc?” Nàng lấy tay sờ mặt hắn quan tâm hỏi.

Sắc mặt của Tề Sóc xanh mét trừng mắt nhìn nàng, thiếu chút nữa là tức đến hộc máu. Nữ nhân này — Hắn đột nhiên buông tay khỏi vai nàng, xoay người bước đi.

“Sóc? Ngươi đi đâu vậy?” Nàng sửng sốt, vộn vàng đuổi theo.

“Công ty.” Hắn ngắn gọn nói ra hai chữ.

Nàng ngẩn ngơ, không nhịn được hỏi “Đã gần hết giờ làm rồi, ngươi đến công ty lúc này làm gì?”

“Tăng ca.”

Hắn không dừng bước, tiếp tục đi nhanh về phía trước, làm cho nàng phải chạy theo mới đuổi kịp.

“Ngươi đang giận ta sao?” Nàng im lặng 1 chút mới mở miệng hỏi.

Hắn không trả lời, nhưng biểu hiện nhếch môi và hơi rung nhanh cằm của hắn đã thay hắn trả lời cho câu hỏi của nàng. Nàng không hiểu, hắn rốt cuộc tức cái gì, nàng cũng đã nói cho hắn là không nghĩ kết hôn, chưa muốn kết hôn, cũng sẽ không muốn ép buộc hắn phải lấy nàng? Vẫn tiếp tục duy trì quan hệ, hết thảy đều dựa theo quyết định của hắn, hắn còn không vừa lòng gì nữa chứ?

Đột nhiên nàng cũng cảm thấy khó chịu, tức giận.

“Ngươi đã nói là muốn đi công ty, vậy thì ta tự bắt taxi về, ngươi không phải chở ta cho mắt công.” Nàng dừng bước, giận dỗi nói với hắn.

Hắn cuối cùng cũng dừng bước quay đầu nhìn nàng “Tùy ý ngươi.” Nói xong liền tiếp tục bước đi, cũng không quay đầu lại.

Nhìn theo bóng dáng hắn bước đi, Quan Chi Yên nhịn không được rơi nước mắt.

Tề Sóc đáng chết! Đáng chết…Ô ô……

(Hết chương 2)

About Sandy Baby Kits

Friendly Crazy = SAN o^_^o
This entry was posted in Truyện dịch (edit+trans). Bookmark the permalink.

Có 13 phản hồi tại ~*~ LÃO CÔNG CỦA TA THỰC TRẺ TUỔI ~*~ PART 5

  1. schwar1511 nói:

    tem, tem là của ss a*nhún nhún, nhảy nhảy*
    *ôm ôm, hun hun* thanks Sandy

  2. n0t nói:

    hix
    ông nói gà bà nói vịt, ta chịu dôi này luôn
    thanks nàng

  3. tem tem tem a,thanks nang *om hun* *chut chut*

  4. hahaha iu các nàng
    thanks các nàng

    các nàng cứ tiếp tục chờ đợi thưởng thức a hahaha 🙂

  5. Sophia Tran nói:

    Qua nhà mới ủng hộ nàng… Thks

  6. thanh dan nói:

    thanks nhiu, lan dau vao nha ban doc mot leo truyen rat hay, ung ho

  7. dangki nói:

    Đấy, ta đã bảo mà. Anh nam chính sẽ bị chị nữ chính làm cho tức chết mất thôi. Cái cô này, ngoài miệng thì ăn nói rất mạnh bạo, nhưng trong lòng thì như thỏ con, động một tí là lại tự kỷ.

    Khổ thân anh nam chính, chờ được ngày chị này nói ra câu mà ai cũng biết là câu gì đấy chắc bạc hết cả tóc, đồi mồi hết cả da😀

    Thank Sandy nhiều!

    • [Khổ thân anh nam chính, chờ được ngày chị này nói ra câu mà ai cũng biết là câu gì đấy chắc bạc hết cả tóc, đồi mồi hết cả da :D]
      Ô yeh, that’s right ^O^

      thanks nàng đã ủng hộ ta a.
      nàng chịu khó chờ, tí tối sẽ có part mới a :”3

  8. banhmikhet nói:

    thanks nàng

  9. thangsauxanh nói:

    thank you!

Bình luận nhanh :">

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s